Chúng tôi ly hôn trong sự mệt mỏi nhiều hơn là oán hận. Những ngày tháng cuối, anh ấy thường xuyên đi sớm về khuya, ăn cơm cũng không nói nổi một câu tử tế. Tôi thì cáu gắt, lạnh lùng, đóng cửa phòng mỗi tối. Giữa chúng tôi không có người thứ ba, không ai đánh ghen, chỉ là sống cùng nhau mà như 2 người xa lạ, đến một ngày tôi đề nghị ly hôn, anh gật đầu đồng ý, thế là cả 2 đưa nhau ra tòa. Chẳng có nhiều lưu luyến, cứ như thể việc này sớm muộn gì cũng tới, chỉ là ai lên tiếng trước mà thôi.

Anh nói sẽ chuyển cho tôi 3 tỷ, không gọi là chia tài sản, mà là một khoản bù đắp cho những năm tháng đã qua. Tôi không hỏi thêm, 3 tỷ với tôi là đủ để bắt đầu lại một cuộc sống mới không lệ thuộc.
Tòa xử nhanh, tôi bước ra khỏi phòng mà nhẹ lòng đến lạ. Chồng cũ đưa mắt nhìn tôi lần cuối rồi quay lưng đi thẳng. Tôi nghĩ thế là hết.
Nhưng vừa ra khỏi cổng tòa án, điện thoại đã reo…
Nhưng vừa ra khỏi cổng tòa án, điện thoại đã reo. Màn hình hiện lên cái tên quen thuộc: “Mẹ”. Một dự cảm chẳng lành ập đến.
“Con à, con về ngay đi con! Bố con…” Giọng mẹ nghẹn lại, đứt quãng. Tim tôi thắt lại. Bố tôi, người đàn ông trụ cột, người mà tôi luôn tin tưởng sẽ ở đó, dù cuộc đời có sóng gió đến đâu.
“Bố làm sao hả mẹ? Mẹ nói đi!” Tôi hoảng hốt, giọng lạc đi.
“Bố con… bố con bị tai nạn rồi con ơi! Nặng lắm! Đang cấp cứu ở bệnh viện X.” Mẹ òa khóc nức nở.
Cả thế giới như sụp đổ dưới chân tôi. Tờ giấy ly hôn trong túi xách bỗng trở nên vô nghĩa. Ba tỷ đồng kia, tôi vừa nghĩ là đủ để bắt đầu lại, giờ đây lại chẳng là gì so với nỗi sợ hãi tột cùng này. Người chồng cũ vừa quay lưng đi, giờ tôi lại bơ vơ giữa dòng người tấp nập. Chốn nương tựa duy nhất, điểm tựa cuối cùng của tôi, giờ đây đang nằm trên giường bệnh, giành giật sự sống. Tôi đứng sững, điện thoại vẫn còn áp vào tai, tiếng khóc của mẹ vẫn văng vẳng, nhưng tôi không còn nghe thấy gì nữa. Chỉ có một khoảng không trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm lấy tôi.
Những ngày sau đó là chuỗi thời gian dài nhất, mệt mỏi nhất nhưng cũng là lúc tôi hiểu rõ hơn bao giờ hết: cuộc đời này, chỉ có bố mẹ là không bao giờ rời bỏ mình.
Bố tôi phải nằm viện hơn một tháng. Những ca mổ liên tiếp, những đêm trắng ngồi ngoài hành lang lạnh buốt, tiếng máy đo nhịp tim đều đều… tất cả như khắc lên tim tôi một lời nhắc nhở: nếu hôm ấy bố không qua khỏi, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng tha thứ được cho chính mình.
Tôi đem số tiền 3 tỷ chồng cũ chuyển cho vào viện phí, thuốc men và lo cho bố mẹ từng chút một. Mỗi buổi sáng bước vào phòng bệnh, nhìn bố dù yếu nhưng vẫn cố nở nụ cười động viên, tôi thấy mình như được tiếp thêm sức mạnh.
Rồi một ngày, bác sĩ nói bố đã qua giai đoạn nguy hiểm. Mẹ tôi ôm mặt khóc nức nở, còn tôi đứng bên giường bệnh, nắm lấy bàn tay gầy của bố mà nước mắt cứ chảy xuống không ngừng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy mình không còn sợ hãi nữa—tôi chỉ muốn sống tử tế hơn, mạnh mẽ hơn… vì bố mẹ.
Bố bình phục dần. Khi ông được xuất viện, tôi đưa cả nhà về quê nghỉ ngơi, nấu từng bữa ăn, pha từng ly nước, vừa làm vừa thấy lòng nhẹ hẳn. Lần đầu tiên sau cuộc hôn nhân tan vỡ, tôi thật sự cảm nhận được sự bình yên.
Khi trở lại thành phố, tôi quyết định làm lại từ đầu. Tấm bằng thiết kế năm xưa vẫn còn đó, chỉ là tôi chưa từng dùng nó nghiêm túc. Tôi đăng ký các khóa học mới, nhận làm freelance, thức trắng đêm để hoàn thành từng bản thiết kế, từng dự án nhỏ.
Ban đầu khó lắm. Khó đến mức có hôm tôi kiệt sức, ngồi lại một mình và bật khóc. Nhưng tôi nghĩ đến bố đang tập đi từng bước, nghĩ đến mẹ ngày nào cũng gửi ảnh món ăn để “con đừng làm việc đến gầy đi”, thế là lại tiếp tục.
Một năm sau, tôi mở được studio riêng.
Hai năm sau, thương hiệu của tôi có khách hàng ổn định, doanh thu đủ để tôi thuê nhân sự, mở thêm chi nhánh nhỏ. Những tấm biển quảng cáo treo trên phố, những dự án lớn dần tìm đến—tất cả là kết quả của bao nhiêu đêm tôi kiên trì không bỏ cuộc.
Ngày tôi mang chiếc ô tô đầu tiên của mình về quê, bố đứng ở cổng, chống gậy mà cười tươi như trẻ nhỏ.
“Con gái của bố giỏi quá… Bố tự hào lắm.”
Tôi ôm lấy bố, cảm giác như trở về thời thơ bé—dựa vào vai người đàn ông mạnh mẽ ấy mà không còn sợ bất cứ điều gì.
Tôi sửa lại căn nhà đã cũ, xây thêm phòng cho bố mẹ, mỗi tháng đều đưa hai người đi khám sức khỏe định kỳ. Mẹ hay cười nói:
“Giờ con chẳng cần chồng cũng chẳng sao, bố mẹ còn khỏe bên cạnh con là được rồi.”
Tôi chỉ cười, nắm tay mẹ:
“Con chưa báo đáp được bao nhiêu đâu. Còn nhiều thứ con muốn làm cho bố mẹ lắm.”
Có những mất mát đến để nhắc ta biết trân trọng. Có những giông bão ập xuống chỉ để mình hiểu mình mạnh mẽ đến mức nào. Và có những đoạn đường tưởng là kết thúc, hóa ra lại là khởi đầu cho một cuộc đời mới.
Tôi từng nghĩ ly hôn là dấu chấm hết. Nhưng hóa ra, nó chỉ là cánh cửa đóng lại để tôi nhìn thấy một cánh cửa khác mở ra: cánh cửa dẫn tôi trở về với gia đình, với chính mình—và với tương lai mà tôi hoàn toàn có thể tự đứng lên xây dựng.
Và hôm nay, khi nhìn bố mẹ khỏe mạnh, nhà cửa ấm êm, công việc vững vàng… tôi biết: cuối cùng, sau bao đổ nát, tôi đã đứng dậy đúng cách. Tôi đã trở thành người con gái mà bố mẹ có thể tự hào.
Và đó mới là thành công lớn nhất của cuộc đời tôi.